__Có thể và lựa chọn__
Chiều tối nay, mình nhận được một tin nhắn từ một người chị.
Chị hỏi thăm tình hình một bạn nhỏ trước đây từng được chị giới thiệu đến khám vì mất ngủ kéo dài. Cuối tin nhắn, chị nói: “Bé vẫn nhắn tin khuya với con chị.”
Đọc xong, điều đầu tiên mình nghĩ không phải là thất vọng, mà là:
Điều mình cho là tốt, chưa chắc đã là điều bệnh nhân cho là tốt.
Bạn nhỏ ấy thường thức đến 3–5 giờ sáng mới ngủ. Trong những lần gặp, mình thấy đây là một bạn rất đặc biệt: nhiều suy nghĩ, nhiều góc nhìn thú vị và có cách cảm nhận thế giới rất riêng.
Qua thăm khám, mình nhận ra nhịp sinh học của bạn đã bị xáo trộn bởi nhiều yếu tố tích lũy trong một thời gian dài: gia đình, những trải nghiệm trước đây và cách hệ thần kinh đang phản ứng với tất cả những điều đó.
Mình can thiệp với mục tiêu giúp cơ thể có điều kiện quay trở lại trạng thái cân bằng.
Hai tuần sau, bạn quay lại tái khám.
Ba của bạn cho biết giờ ngủ đã chuyển từ khoảng 3–5 giờ sáng xuống còn khoảng 12–1 giờ khuya. Khi đánh giá lại bằng Applied Kinesiology, cơ thể cho thấy nhịp sinh học đang tự điều chỉnh tốt, chưa cần tiếp tục can thiệp.

Điều mình nhận ra lúc đó là bạn vẫn chưa thật sự nhìn thấy vấn đề của chính mình. Vì vậy, mình dừng điều trị và chỉ trao đổi thêm về nghỉ ngơi, sinh hoạt và những thay đổi trong lối sống.
Sau này nghĩ lại, mình thấy đó có lẽ vẫn là quyết định phù hợp.
Applied Kinesiology có thể giúp cơ thể lấy lại khả năng tự điều hòa. Có thể tạo điều kiện để hệ thần kinh bình tĩnh hơn trước những kích thích. Có thể giúp người bệnh có thêm một khoảng dừng trước khi phản ứng.
Nhưng Applied Kinesiology không thể lựa chọn thay bệnh nhân.
Người thầy thuốc cũng không thể.
Lựa chọn sẽ phản ứng thế nào, sẽ thay đổi hay không, muốn sống theo cách nào… cuối cùng vẫn là quyết định của chính mỗi người.
Vì vậy, sau khi đọc tin nhắn của chị, mình không còn nghĩ rằng việc bạn thức khuya là một “thất bại” của điều trị.
Có thể, ở thời điểm hiện tại, đó vẫn là trạng thái mà bạn cảm thấy phù hợp với mình.
Chỉ là dưới góc nhìn của người lớn, chúng ta gọi đó là “bất ổn”.
Có lẽ, điều người thầy thuốc có thể làm không phải là ép bệnh nhân đi theo điều mình cho là đúng, mà là giúp họ có đủ điều kiện để, khi đã sẵn sàng, họ có thể tự đưa ra lựa chọn của chính mình.
Bác sĩ Đinh Ngọc Đức
